Danh hài Charlie Chaplin đã từng nói rạp chiếu phim chỉ là mốt nhất thời. Năm 1936, báo The New York Times viết “tên lửa sẽ không bao giờ bay khỏi bầu khí quyển trái đất”. Năm 1955, tạp chí Variety tuyên bố nhạc rock n' roll sẽ biến mất vào tháng Sáu năm đó. Thật khó để dự đoán được tương lai, nhưng điều này không thể ngăn các nhà nghiên cứu phát huy trí tưởng tượng của mình.
Thứ Ba vừa qua, dự án Internet Project của Pew Research và Trung tâm Imagining The Internet Center thuộc Đại học Elon đã xây dựng hình ảnh về đời sống trực tuyến năm 2015 bằng cách tổng hợp dự đoán của các viện nghiên cứu và các nhà khoa học. Dưới đây là những dự đoán thú vị nhất:
Năm 2015, bạn sẽ quên mất rằng mạng Internet tồn tại
“Mạng Internet (và các hoạt động giao tiếp lấy máy tính làm trung gian nói chung) sẽ được sử dụng phổ biến hơn, nhưng sẽ tồn tại dưới những hình thức khó nhìn thấy bằng mắt thường hơn . Ở mức độ nào đó, nó sẽ ẩn phía sau tất cả những gì chúng ta làm” theo lời ông Joe Touch, giám đốc Viện Khoa học Thông tin của Đại học Nam California.
Phổ cập mạng Internet và cơ hội truy cập kho kiến thức nhân loại
Với các nguồn kiến thức đã có như Wikipedia và Khan Academy, mạng Internet hiện đang cho phép chúng ta truy cập một nền giáo dục chưa từng có trước đây. Nhiều học giả tin rằng những nguồn thông tin này chỉ có thể ngày càng tốt hơn, tạo ra một sân chơi bình đẳng hơn. Ông Hal Varian, giám đốc kinh tế của Google, tin rằng “tác động lớn nhất của Internet lên thế giới sẽ là phổ cập đường truy cập vào kho kiến thức của loài người. Hiện tại, biết đâu người thông minh nhất thế giới đang bị mắc kẹt ở góc nào đó tại Ấn Độ hay Trung Quốc. Việc tạo điều kiện học tập cho người đó – và hàng triệu người như anh ta hoặc cô ta – sẽ có tác động sâu sắc tới sự phát triển của nhân loại”.
Mạng Internet sẽ thay đổi nhanh chóng tới mức bạn không thể theo kịp
Nhà triết học Marshall McLuhan đã từng nói: “Chúng ta làm ra các công cụ, và các công cụ lại làm ra chúng ta”. Rất nhiều nhà bình luận tham gia cuộc khảo sát của Pew đồng ý với điều đó. Khi công nghệ tiến bộ và tiến hóa ở tốc độ chưa từng có, xuất hiện mối lo ngại rằng chúng ta không thể nhận ra những hậu quả và cạm bẫy tiềm tàng. Nỗi lo sợ là con người sẽ không thể nhận thấy và nắm bắt đầy đủ những gì họ đang nhúng tay vào, những gì họ đang đồng thuận và những gì họ đang gây ra trên mạng trực tuyến. Một người tham gia cuộc khảo sát đã viết: “thông tin mà chúng ta cần sẽ tự tìm đường đến với chúng ta, khi mạng Internet biết cách dự đoán chính xác sở thích và cả điểm yếu của người dùng. Điều đó sẽ xúi giục chúng ta ngừng tìm kiếm tri thức, giới hạn tầm nhìn của chúng ta”.
Mạng Internet sẽ phá bỏ khoảng cách địa lý
“Khi mỗi người trên hành tinh này đều có thể tiếp cận và liên lạc qua lại với tất cả những người khác, sức mạnh của nhà nước quốc gia trong việc kiểm sát từng người dân trong biên giới địa lý sẽ dần giảm xuống”, theo ông David Hughes, một nhà tiên phong ở lĩnh vực viễn thông, phát biểu trong buổi phòng vấn với Pew.
Mạng Internet sẽ khiến chúng ta cực kỳ cô đơn
Ông Bob Briscoe, giám đốc nghiên cứu của hãng viễn thông British Telecom (Anh), lo ngại rằng trong khi Internet khiến con người tương tác với nhau nhiều hơn, nó có thể cũng khiến các mối quan hệ giữa người với người trở nên hời hợt và thiếu bền vững.
Một số học giả khác tin rằng kết nối toàn cầu sẽ dẫn tới sự cô lập cục bộ, rằng “ngôi làng thế giới” đem lại những lợi ích riêng, nhưng cũng khiến chúng ta cảm thấy cô độc.
“Her” là một bộ phim nổi tiếng của đạo diễn Spike Jonze về tác động của công nghệ hiện đại tới đời sống của con người. Nhân vật chính của phim là một người đàn ông giữa lúc cô đơn vì hôn nhân tan vỡ đã đem lòng yêu một hệ điều hành máy tính. Trong năm 2025, biết đâu kịch bản này sẽ xảy ra ngoài đời thật.
Theo một nghiên cứu gần đây của hãng chuyên thử nghiệm tốc độ Internet Ookla, Mỹ xếp thứ 31 trên thế giới về tốc độ tải xuống trung bình của đường truyền Internet. Theo đánh giá của các trang CNTT thế giới, đây là một thứ hạng gây sốc cho nhiều người dân Mỹ. Những quốc gia có tốc độ Internet nhanh nhất thế giới là Hong Kong với tốc độ 72,49 Mbps và Singapore là 58,84 Mbps. Trong khi đó, tốc độ trung bình của Internet tại Mỹ là 20,77 Mbps, sau cả các quốc gia như Estonia, Hungary, Slovakia, và Uruguay.
Tốc độ tải lên (upload) của Internet tại Mỹ thậm chí còn tệ hơn. Trên bảng xếp hạng toàn cầu, Mỹ đứng thứ 42 về tốc độ tải lên, với tốc độ chỉ đạt 6,31 Mbps, sau Lesotho, Belarus, Slovenia, và nhiều nước khác thậm chí rất xa lạ với nhiều người như Jeopardy.
Vì sao Mỹ lại tụt hậu như thế? Làm sao một quốc gia được xem là nơi đã sáng tạo ra Internet – và là quê hương của những công ty công nghệ hàng đầu thế giới như Apple, Microsoft, Netflix, Facebook, Google, và Cisco – lại đứng sau nhiều nước như vậy về tốc độ tải xuống của Internet.
Theo ý kiến của Susan Crawford, người từng là trợ lý đặc biệt của Tổng thống Obama về lĩnh vực khoa học, công nghệ và sáng tạo, “các công ty viễn thông lớn của Mỹ” như Comcast, Time Warner, Verizon, và AT&T đã “phân chia thị trường và đặt họ vào những vị trí không ai có thể cạnh tranh”.
Trang The Week cho rằng, Luật Viễn thông năm 1996 của Mỹ ra đời nhằm thúc đẩy cạnh tranh trên thị trường Internet, nhưng lại cho phép các công ty cáp và các hãng viễn thông chỉ đơn giản là phân chia thị trường và hợp nhất cách kinh doanh độc quyền, cho phép họ tính phí người dùng ngày càng cao mà không đầu tư vào cơ sở hạ tầng Internet, đặc biệt là các kết nối cáp quang thế hệ mới đang diễn ra tại nhiều nước trên thế giới. Các kết nối Internet mang lại tốc độ Internet rất cạnh tranh. Mặc dù chi phí xây dựng Internet đắt đỏ, song chúng mang lại các kết nối nhanh hơn và mượt hơn so với các kết nối dây đồng truyền thống. Nhưng hãng Verizon đã ngừng xây dựng cơ sở hạ tầng Internet vào năm 2010 – với lý do là chi phí cao.
Trao đổi với hãng tin BBC, Crawford nói rằng “nước Mỹ đã bãi bỏ quy định về Internet tốc độ cao cách đây 10 năm và kể từ đó thị trường đã chứng kiến sự độc quyền, các công ty cung cấp dịch vụ Internet hầu như không hề phải đối mặt với sự cạnh tranh hay giám sát nào”.
Nếu thị trường trở nên độc quyền, không có gì thúc đẩy các nhà độc quyền đầu tư vào cơ sở hạ tầng hay cải thiện dịch vụ. Tất nhiên, thị trường Internet Mỹ cũng xuất hiện thêm hãng cạnh tranh mới như Google Fiber, các công ty viễn thông buộc phải cắt giảm giá cả và cải thiện dịch vụ. Song những cạnh tranh đó vẫn chưa phổ biến. Và hiện nay một nhà cạnh tranh mới bước vào thị trường viễn thông Mỹ sẽ gặp phải nhiều rào cản. Việc xây mới dây đồng hay Internet đều đắt đỏ, và nếu các công ty lớn trên thị trường không cho phép những hãng mới tiếp cận cơ sở hạ tầng của họ, các hãng cạnh tranh mới khó kinh doanh trên thị trường.
Trong khi đó, các quốc gia khác đã thực hiện nhiều biện pháp để đảm bảo thị trường luôn cởi mở với cạnh tranh. Một nghiên cứu năm 2006 so sánh thị trường băng rộng Mỹ và Hàn Quốc đã có những kết luận đáng chú ý. Theo đó, thị trường Hàn Quốc có thể phát triển nhanh nhờ sự cạnh tranh mạnh mẽ trên thị trường, chủ yếu nhờ các chính sách cởi mở của chính phủ, nhiều lựa chọn ưu ái cho những hãng mới gia nhập thị trường.
Ý tưởng về một thị trường được điều tiết để vận hành hiệu quả hơn, thúc đẩy cạnh tranh mạnh mẽ hơn có thể xa lạ với những tư tưởng thị trường tự do, nhưng viễn thông và Internet là lĩnh vực cần được quản lý để tránh dẫn tới độc quyền.
Chính quyền Obama đang cố gắng giải quyết vấn đề của thị trường Internet Mỹ bằng cách xây dựng các mạng lưới không dây để cung cấp Internet 4G tốc độ cao. Tuy nhiên, liệu khoản đầu tư công này có thực sự hiệu quả, mang lại sự cạnh tranh cho thị trường độc quyền hay không, và liệu nó có khiến các công ty tư nhân đang có lợi nhuận cao như Time Warner và Comcast cải thiện dịch vụ hay không vẫn còn phải chờ thời gian trả lời.
Vì thế, hiện nay rất nhiều người, trong đó có Crawford và những người khác – đang kêu gọi chính phủ quản lý mạnh tay hơn thị trường hiện tại. Họ cho rằng những gì nước Mỹ cần là một chính sách cạnh tranh mới đặt lợi ích của người tiêu dùng lên hàng đầu, học theo những gì mà các nước khác đã làm.
Các nhà doanh nghiệp đang cung cấp dịch vụ Internet cho biết, đến 7h sáng 13/3/2014 tuyến cáp quang biển quốc tế AAG đã được đấu nối trở lại sau một thời gian tạm ngưng liên lạc để sửa chữa và bảo dưỡng. Tuy nhiên, sau khi bảo dưỡng xong, tuyến cáp quang này phải mất 1 ngày để cân chỉnh và cho đến 6h sáng hôm nay thì tuyến cáp quang mới hoạt động bình thường trở lại.
Trước đó, các doanh nghiệp cung cấp dịch vụ Internet của Việt Nam cho biết, từ ngày 2/3 đến ngày 9/3, người dùng Internet khi truy cập vào các dịch vụ quốc tế sẽ bị ảnh hưởng do tuyến cáp quang biển quốc tế AAG tạm ngưng liên lạc để sửa chữa và bảo dưỡng. Như vậy, thời gian bảo dưỡng đã kéo dài lâu hơn dự kiến mất 6 ngày. Sau khi tuyến cáp quang biển quốc tế AAG tạm ngưng liên lạc các doanh nghiệp như VNPT, FPT và Viettel đã triển khai kết nối các kênh quốc tế của những tuyến cáp quang khác cố gắng đảm bảo chất lượng dịch vụ cho khách hàng.
Trong thời gian gần đây tuyến cáp quang biển AAG thường xuyên bị sự cố. Mới đây nhất ngày 20/12/2013, tuyến cáp quang AAG - phân đoạn Vũng Tàu - Hong Kong bị đứt. Vị trí gián đoạn cách trạm cập bờ Vũng Tàu khoảng 278 km. Sự cố khiến lưu lượng của các nhà cung cấp dịch vụ viễn thông tại Việt Nam đang khai thác trên tuyến này đều bị ảnh hưởng, trong đó có FPT Telecom. Ngay khi xảy ra sự việc, FPT Telecom đã sử dụng tuyến cáp đất liền để chuyển tiếp lưu lượng AAG bị ngừng hoạt động nhằm giảm thiểu ảnh hưởng tới người dùng.
Theo Công ty Mạng lưới Viettel thuộc Tập đoàn Viettel, sự cố trên đã gây ảnh hưởng cho khoảng 25 - 30% dung lượng của mạng Viettel và buộc doanh nghiệp này phải triển khai việc chuyển sang sử dụng dung lượng dự phòng. NetNam cho biết, khoảng 30% lưu lượng dịch vụ của họ đang chạy qua tuyến cáp quang biển quốc tế AAG, do đó khi tuyến cáp quang này bị đứt, hoạt động cung cấp dịch vụ của NetNam cũng có bị ảnh hưởng và chủ yếu là các khách hàng tại khu vực phía Nam.
Tháng 3/1989, nhà khoa học người Anh Tim Berners-Lee xuất bản bài báo nói về hệ thống “quản lý thông tin” cho thư viện của mình. Cố vấn của ông, Mike Sendell, bình luận: “Mơ hồ nhưng thú vị”. Sendell không thể đúng hơn.
Đề xuất của Berners-Lee mong muốn cải thiện khả năng chia sẻ thông tin giữa các trường đại học và nhà nghiên cứu khắp thế giới, mở đường cho World Wide Web ngày nay. Nhiều học giả tiếp nối Sendall khi tiên đoán thế giới Web có thể và không thể thay đổi xã hội như thế nào. Không phải tất cả đều đúng, ngay cả những người thiên tài nhất.
Bill Gates (2004): Thư rác sớm trở thành quá khứ
Phát biểu tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới tại Davos, Thụy Sỹ, nhà sáng lập Microsoft tự tin thư rác sẽ sớm trở thành quá khứ. Gates cho rằng bộ lọc email và thách thức con người đặt ra như buộc người gửi phải giải một ô chữ trước khi gửi thư có thể cắt giảm lượng email không mong muốn. Ông còn nhắc đến giải pháp phạt tiền người gửi nếu tin nhắn bị trả lại.
Tuy nhiên, thực tế bộ lọc thư rác cũng không giúp ích gì. Tháng 12/2013, theo số liệu của Greenview Data, chúng chiếm 68% hộp thư đến.
Newsweek (1995): Website không bao giờ thay thế báo chí
15 năm trước khi bán mình vì áp lực quảng cáo, tạp chí Newsweek từng xuất bản bài báo chống lại thế giới web của tác giả Clifford Stoll. Ông gọi Web là “mảnh đất dầy dữ liệu bỏ đi”, phàn nàn những tiếng nói đáng tin cậy bị đám đông lộn xộn nhấn chìm. “Sự thực là không cơ sở dữ liệu trực tuyến nào có thể thay thế tờ báo hàng ngày”.
Thực tế chứng minh tác giả đã hoàn toàn sai lầm. Chắc chắn giờ này, Stoll đang đọc bài báo này qua Internet.
Robert Metcalfe (1995): Internet sẽ bị phá hủy?
Robert Metcalfe không phải người mù mờ công nghệ, ông còn là kỹ sư được đánh giá cao và là một trong những người sáng lập công nghệ Ethernet. Tuy nhiên, ông lo ngại sự tiếp cận Web sẽ bị quá tải. Khi ngày càng nhiều người kết nối, Metcalfe cho rằng Internet sẽ “giống như sao băng và nhận kết thúc thê thảm vào năm 1996”.
Thực tế, Internet dường như bùng nổ khi Gmail, Facebook, Twitter gặp sự cố gián đoạn chỉ trong vài giờ. Song, nó vẫn sống.
Newsweek (1995): Không ai mua hàng qua Internet
Tác giả Stoll chế giễu cái gọi là “cộng đồng ảo”, nghi ngờ Web có tác động thực tiễn đến chính phủ và băn khoăn ai có thể hoàn thành bất kỳ công trình nghiên cứu nào nhờ vào “ma trận” thông tin trên mạng.
Về bán lẻ, ông cho rằng việc thiếu kết nối sẽ kết liễu Web khi nói đến doanh số bán hàng. Ông đưa ra bằng chứng trung tâm mua sắm nơi ông sống trong một buổi chiều còn làm ăn tốt hơn toàn bộ Internet trong một tháng. “Ngay cả khi có phương pháp đáng tin cậy để gửi tiền qua Internet, mà thực tế không có, mạng Internet thiếu đi gia vị cần thiết nhất: người bán hàng”, ông viết.
Sau gần 20 năm, có lẽ bản thân tác giả đã nhận ra sự sai lầm khi chứng kiến sự bùng nổ của buôn bán qua mạng, điển hình là Amazon.
0886.00.11.66
0916.31.0606
028.38.686.686
-----------------------------
Tổng đài Hỗ Trợ Kỹ Thuật
CSKH - Cước: 18001166